18 thg 6, 2009

You're my bitter!

Anh là Đen Đá. Là Đắng. Của em.
"Không ngửi được mùi thì không thưởng thức được cafe đâu".
Anh đã bảo em thế.
Nhưng với em, một đứa sống cho thế giới không mùi, đó chẳng phải là vấn đề. Em có cách thưởng thức cafe của riêng mình.
Em cảm nhận bằng mắt.
Bằng vị.
Bằng va chạm.
Những cảm nhận của riêng em.

Cafe đen đưa em đến với anh. Lần đầu tiên mình đi uống cafe với nhau ở Parkson-nơi mà cái gì cũng đắt đỏ, anh dùng đen nóng, còn em, em gọi sữa chua đánh đá, hoàn toàn chẳng liên quan. Những lần đi chơi sau đó, anh vẫn trung thành với cafe đen , còn em, mỗi lần một kiểu.

Rồi mình yêu nhau.

Một lần nữa, cái thứ nước đen nâu óng ả ấy lại giúp em gặp anh. Một anh hoàn toàn khác. Đắng. Trầm.
Đó là thứ vị đắng đầy lạ lẫm, mới mẻ mà em khám phá ra trong lần thứ hai mình hôn nhau. Đến tận khi về nhà, em vẫn còn cảm nhận được cái dư vị ấy và thú thật là em gần như bị nó ám ảnh.
Để rồi về sau, mỗi khi hôn, em lại thích thú đón nhận cái vị đắng mát lạnh nơi môi anh, của ngụm cafe mà anh vừa nhấp. Vị đắng ngọt ngào nhất mà em từng biết.


1 nhận xét:

Nặc danh nói...

suya:hon roi a :(

Đăng nhận xét

 
 
Copyright © I Love Living Life.
Blogger Theme by BloggerThemes