
Hôm nay mọi người bàn WP nên gọi Bố đến. Bố mùa đông vẫn vậy_lùm đùm khăn, găng tay, áo khoác ấm áp. Bố vẫn cái vẻ tự tin ấy, vẫn rất giỏi thuyết phục người khác, vẫn luôn làm con bật cười vì hành động quái dị, ngớ ngẩn đến mức đáng yêu của Bố, Bố là người duy nhất mà khi xuất hiện trở lại vẫn là Bố ngày xưa. Con vẫn không nhận ra bố đã trở thành một phần của Nhà trong con...
...cho đến khi suya gọi:" bác ơi " , Bố trả lời ngay bằng giọng thường ngày :" ơi sao?".
Lúc nghe chất giọng ấm vô cùng ấy , con như bị sốc vậy , nước mắt muốn trào ra. Con muốn khóc. Con chợt nhận ra là con đã yêu cái giọng này đến thế nào, con nhận ra con luôn mong chờ và ấm lòng khi được nghe giọng của Bố. Con đang ngồi giữa mọi người đây , mà nghe giọng bố có cảm giác mình như người xa quê hương bao năm nay lại được ăn bát cơm rau muống chấm tương, như chợt tìm lại được cảm giác. Một nỗi niềm nào đó chợt nhói lên trong con. Con cứ muốn nghe cái giọng "ơi" thật ấm ấy mãi, cái giọng "ơi"như khiến người ta mở lòng mình ra..............
Con lại nhớ những đêm con mua bánh và qua Nhà gọi , trong lòng chỉ mong Bố "ơi" và ra mở cửa. Bố nhận lấy và "ừ" , thế là đủ làm con vui.....
Bây giờ Bố không ở Nhà nữa , con buồn lắm vì không có cơ hội được gặp bố , không có cơ hội hễ đi hàng bánh hay siêu thị là lại mua đồ ăn gì đó mang về cho Bố.
Bố đi làm, bố có tiền, bố được tăng lương, con vui cho bố, nhưng lại buồn cho con, chắc con chả được gặp cảnh Bố kêu đói để con hào hứng chạy đi mua mua đồ ăn nữa...
..................
Bố nhé, khi con gọi thì sẽ "ơi" Bố nhé, cái giọng thật ấm ấy............
(nhật kí 3_11_07,bài cuối cùng kết liễu sổ phân voi)
Vẫn thấy buồn cười khi anh Kenx được gọi là bố :)).
Nhớ cái sổ phân voi, rất muốn đọc lại quyển sổ abc ấy.
Và...đây là Tđỉnh viết, ứ phải mình, cho tiền cũng ko anh là Bố =))
0 nhận xét:
Đăng nhận xét