Chúng mình dần dần trở thành khó hiểu trong nhau
Câu chuyện như ấm trà nước thứ ba nhạt thếch
Em vặn vẹo bàn tay, anh so bờ vai lệch
Trái tim chúng mình hai nhịp cứ chênh
Có phải thời gian làm hằn những vết nứt không anh
Những vết nứt sau bao ngày mưa nắng
Hạnh phúc bào mòn nụ cười thưa thớt
Chỉ những nỗi buồn còn ghim lại trong nhau
Em chẳng bao giờ tin mình sẽ mất nhau đâu
Tình yêu đầu tiên em có được
Tình yêu đã một lần làm tim em bị xước
Những giọt máu hồng cứ đỏ mãi nhường kia
Chúng mình dần dần trở thành khó hiểu trong nhau
Cái khó hiểu gợi bao điều mới mẻ
Nên anh yêu! ơi xin đừng lo lắng thế
Phiền muộn nào rồi cũng sẽ qua đi
Em chỉ sợ một ngày mình cũ kỹ trong nhau
Cái cũ kỹ gợi bao điều nhàm chán...
9 thg 4, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét