...Hồi chị yêu anh. Háo Hức. Muốn tìm hiểu.
Nhưng mà blog của chị lúc nào cũng giản đơn, đôi khi phảng phất nỗi buồn.
Thỉnh thoảng chị lại PM hỏi :"Có người yêu chưa em?" :)
Giờ thì blog của chị tươi lạ. Toàn là ảnh chị toe toét cười.
Nhìn chị toe toét. Lại toét toe theo.
.
.
.
Hai ngày nay,
bắt gặp mình lao ra khỏi nhà chỉ sau một cú điện thoại, một cái hẹn chớp nhoáng. Thế là Đi.
bắt gặp mình lếch thếch đến trường, lê lết đến lớp, ngồi chăm chỉ ngoan ngoãn. Thế là Động Đậy.
bắt gặp mình tất bật 2 tiếng buổi sáng và 2 tiếng buổi chiều. Thế là Vật Lộn.
bắt gặp mình lao về nhà khi đã quá giờ ăn, lao vào mâm cơm nguội ngắt, lấp cho đầy cái bụng rỗng. Thế là Ngấu Nghiến.
bắt gặp mình mỗi tối vùi đầu vào đống truyện ngắn, tản văn trước khi chìm vào giấc ngủ. Thế là Tiêu Thụ.
.
.
Những tưởng như chẳg có lúc nào mình Bất Động. Nhưng mà thèm Bất Động đến mức cồn cào.
.
.
thế là...
vẫn bắt gặp mình click vào một cái nick chẳng mấy khi sáng, nhìn, và chờ đợi 1 điều gì đó.
vẫn bắt gặp mình lẩm nhẩm hát trên đường đến trường, nhưng bài hát mang đầy ý vị
vẫn bắt gặp mình nằm lại trên giường mỗi buổi sáng thức dậy, mỗi buổi tối trước khi bị giấc ngủ khuất phục, chỉ đơn giản là nằm và nhìn thẳng lên cái trần gỗ màu nâu cánh gián. Sắp xếp lại những suy nghĩ. Và rồi lại xáo tung chúng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét