Và mình lại dễ nổi nóng.
Đang ngủ thì bị làm phiền. ôi, điều mình ghét nhất =3=. Thế là cái mặt cứ cau có suốt từ lúc ngủ dậy.
Rồi lại cãi nhau với mẹ. Giờ thì không thèm nhìn mặt nhau nữa, có nhìn thì nhìn bằng cái mặt trương phềnh lên, tức tối, nói mấy câu cụt ngủn.
Bị Đánh.
Ông bố đến đón con. Thằng bé lếch thếch đi ra từ cổng trường, mặt mếu máo.
"Sao lại khóc"
"Bị ai đánh à?"
Tại sao lại nghĩ ngay đến con bị đánh mà không nghĩ đến những khả năng khác dễ xảy ra hơn :"|.
Nhà cũ gặp chuyện.
Nhưng nói chung là mình không còn quan tâm đến.
Vì những gì gọi là tâm huyết đã phai nhạt.
Vì đã quá chán ngán cái sự thật ẩn dấu bên trong. Luôn là thế, chấp nhận sống chung vẫn những thứ thừa biết là bẩn thỉu.
À, đây cũng là một biểu hiện của cách sống hài lòng với những gì mình có. Đến mức Mù Quáng.
Good Luck For U :).
Ghét trời nồm!
2 nhận xét:
dạ thôi, tôi biết cô ức chế rồi ạ.
Nhưng mà cô xoá hộ tôi cái đoạn chat đi. Mấy cái thông tin đó ko public thì hơn.
Đăng nhận xét