
[Dạo gần đây tự nhiên lại kể nhiều về chuyện gia đình, cũng vì thế mà lại có cơ hội để nhìn nhận mọi chuyện sau một thời gian dài.]
Mẹ tôi.
Sinh ra trong một gia đình đông con, không mấy khá giả. Mẹ là chị cả trong nhà. Chính vì thế mà mẹ tự lập từ nhỏ. Và Cô Độc.
Đôi lúc tôi tưởng như, cả cuộc đời mẹ dường như chỉ biết chịu đựng. Tôi không rõ thời trẻ mẹ có nhiều bạn bè không, nhưng kể từ khi tôi có thể nhận thức được, tôi nhận ra mẹ rất ít bạn, và không có bạn thân.
Khi còn sống với ông bà ngoại, mẹ chỉ biết chăm sóc cho các anh chị em trong nhà, dì Nga của tôi ốm yếu từ nhỏ, bệnh tật nhiều đâm ra ngẩn ngẩn ngơ ngơ, chẳng thế mà trong xóm suốt ngày trêu dì là "Nga ngộ". Trong nhà mẹ thương dì nhất, cũng chăm lo cho dì nhất.
Lấy chồng rồi, mẹ lại toàn tâm lo cho nhà chồng. Cái cảnh mẹ chồng nàng dâu gần như ám ảnh mẹ. Bà nội khắc nghiệt, thiên vị. Cho đến tận bây giờ mẹ vẫn còn mơ đến cái cảnh mẹ quần quật từ sáng đến chiều để làm việc cho bà.
Đến lúc có nhà riêng, mẹ cũng chỉ biết làm việc, quanh năm suốt tháng mẹ ngồi trong cái phòng hàn nhựa nồng nặc mùi cháy khét và nóng nực. Thậm chí trước khi đẻ anh tôi và tôi chỉ vài giờ, mẹ vẫn làm việc, vẫn tất tả ngược xuôi.
Nhà chuyển ra HN, tất cả trông vào gian hàng của mẹ, gần 10 năm trời, mẹ sớm tối vất vả, chẳng lúc nào ngơi tay. Bởi thế mà mẹ chẳng có thời gian để giao du, để kết bạn. Và cũng bởi thế mà mẹ chẳng có ai để tâm sự.
Mẹ gần như chỉ khóc trước mặt tôi. Tôi vẫn còn nhớ như in nhưng lần mẹ ngồi trong phòng khóc, con bé còn chưa biết gì là tôi vụng về cầm lấy tay mẹ, lặng lẽ nhìn mẹ khóc, rồi cũng lặng lẽ khóc theo.
Tôi trở thành người để mẹ trút hết những ức chế, buồn phiền trong cuộc sống.
Đáng lẽ tôi phải lấy thế làm tự hào. Nhưng thực sự mà nói, vô hình chung mẹ đã nuôi dạy tôi lớn lên với cái ý nghĩ "Bố là một kẻ tồi tệ."
Con bé tôi 10t khi ấy - như một tờ giấy trắng, lần lượt bị mẹ, bị họ hàng, viết vào một mặt của tờ giấy chi chít những lời đay nghiến, những lời oán hận, những điều xấu xa nhất về ông ấy. Và mặt còn lại, họ viết những luân lý, những điều hay ý đẹp tựa như "Nghĩa tử là nghĩa tận".
Thật vô lý khi bạn vừa mặc định vào đầu một đứa trẻ rằng cha nó là kẻ tồi tệ lại vừa bắt nó tôn trọng ông ta.
Năm lớp mười một là thời kì khủng hoảng nhất của tôi, tôi hận ông ta, hận cả mẹ, tôi không thể hiểu nổi con người mẹ. Tôi đã từng căm ghét đến mức hận. và sự căm hận ấy đã đẩy mẹ vào đường cùng, tôi đã khiến mẹ nói ra hai từ mà suốt chục năm mẹ trốn tránh nó.Nhưng rồi mẹ vẫn không đủ dũng cảm để thực hiện nó. Và Chúng tôi lại an phận.
Sau thời kì đó, dù không còn ám ảnh nhưng vẫn có lúc tôi tự hỏi sao mẹ lại làm như thế.
Giờ thì tôi đã hiểu, với một người cô độc như mẹ, gia đình là tất cả, dù cho nó có giả tạo. Xét cho cùng, mẹ đáng thương hơn đáng giận. Biết trách ai bây giờ?
Trách cuộc sống đông con, vật lộn của ngày xưa ư?
Hay trách mẹ đã lấy nhầm phải người chồng không biết trân trọng những gì mình có?
Có lẽ chỉ còn biết trách ông trời đã quá bất công với mẹ.
.
..
...
Một tuần nay hai mẹ con cứ đụng chút là cãi nhau, lần này là vì tôi. Và lần này tôi đã không còn tự hỏi vì sao mẹ lại như vậy. Tôi chỉ giận bà là một lần nữa, bà lại đang ép tôi sống lại cuộc sống của bà, đang ép tôi trở thành một người như bà.
Hệ Luỵ.
Cô Độc.
Đáng thương thay.
Mama, we're all gonna die.
Stop asking me questions, I'd hate to see you cry,
Mama, we're all gonna die.
I don't love you
Like I did
Yesterday
Stop asking me questions, I'd hate to see you cry,
Mama, we're all gonna die.
I don't love you
Like I did
Yesterday
Sáng nay đến lượt mẹ bị dao cắt vào tay. Xót. Cuống cuồng tìm băng dán đến phát cáu.
Dẫu sao thì mẹ vẫn cứ là mẹ.
Dẫu sao thì mẹ vẫn cứ là mẹ.
7 nhận xét:
Năm lớp 11 cũng là thời kỳ khủng hoảng nhất của tớ. Có thể hoàn cảnh gia đình chúng ta khác nhau, hoặc tớ vơ đũa cả nắm, nhưng chúng ta đều yêu mẹ nhưng cũng LUÔN LUÔN làm mẹ buồn..
uh :)...and who're u?
Chúng ta đều biết nhau nhưng có lẽ không nên biết rõ là ai thì hơn :D
nếu thế thì cũng chẳng cần thiết lắm việc vào đây và thông báo sự tồn tại của mình. Tớ ghét những gì mập mờ :)
nói ra đc thế này chắc h mọi thứ cũng trở nên dễ chấp nhận hơn rồi.
"Thật vô lý khi bạn vừa mặc định vào đầu một đứa trẻ rằng cha nó là kẻ tồi tệ lại vừa bắt nó tôn trọng ông ta."
...
Mọi gia đình đều vô lý như thế
Mọi con người đều vô lý như thế
Thế hệ này qua thế hệ khác, họ đang tạo ra những bản sao của chính mình và xung quanh cũng vậy
Rất ít người có thể làm được điều gì đó và thoát khỏi vòng luẩn quẩn ấy
Nhưng không phải là không có, không phải là hiếm
liệu em có thể thoát ra khỏi cái vòng đó ko nhỉ...
hope that
anh yêu >:D<
Đăng nhận xét