28 thg 3, 2009

Chút niềm vui nho nhỏ giấu trong đôi găng tay.

11h đêm. Phóng về nhà với cái bụng đau âm ỉ và đôi mặt híp dịp vì buồn ngủ.
Lúc về đến đường Láng, mặt đường đã được tưới ướt. Hơi lạnh nhè nhẹ bốc lên.
Bỗng thấy nhớ những tối mùa đông.
A đèo mình về.
Đường cũng được tưới ướt nước.
Hơi nước bốc lên. Lạnh ngắt. Mặt như đóng băng.
Nhưng nhìn a đeo đôi găng tay mình tặng, lòng lại ấm lại.
Muốn vùi mặt vào cái áo gió nhẹ tênh của a mà ko dám.
Mày cũng có lúc không dám cơ đấy sei ạ :"P.
Nhớ!
.
.
.
Hôm nay...khá là xì trum XD.
Thiếu ngủ. Đau bụng.
Thế nên là buổi đi chơi kém vui đi kha khá :"(.
Thả diều thì diều đứt dây bay mất.
Lóc cóc lên Hồ Gươm thì đến h bật đèn.
Dù sao thì vẫn được thả diều.
Lúc Mỹ Đình tắt đèn, vác cái xe không đèn pha đi hớn với thiên hạ mà hơi sờ sợ.
Nhưng ngẩn ngơ nhìn những khu xung quanh sáng đèn. Buồn nhỉ. Giá tất cả đều turn off thì hay.
Nếu có một ngày không ánh sáng???
.
.
.
Tuyệt Đỉnh giờ trông khác quá rồi. Về cá nhân mà nói, mình không thích thế :), TĐSV của ngày xưa vẫn hơn.

3 nhận xét:

Tung nói...

:P

lại nhớ lại hả ty :-<

S.E.I nói...

uh, nhờ nhớ mà thấy hôm nay đỡ oải đi nhiều XD

Tung nói...

"Thả diều thì diều đứt dây bay mất."

giờ mới đọc đoạn này =))

Đăng nhận xét

 
 
Copyright © I Love Living Life.
Blogger Theme by BloggerThemes