phòng bé xiú, lại chẳng có cửa, bức tường thì nham nhở vết băng dính, vết bút...dự định vẽ tranh để che đi mà mãi vẫn không làm.
giờ thêm cái máy, phòng lại càng bé...ôi, góc nhỏ của mình

nhẹ nhàng đính ảnh anh lên tường, càng nhìn lại càng nhớ.
Bao lâu rồi không có một buổi chat tử tế với anh?
Anh bận rộn còn mình thì quá rảnh rỗi.
Anh tranh thủ onl, vội vàng để lại vài dòng tin nhắn cho con bé phía bên kia màn hình đỡ hờn tủi.
còn con bé thì ngồi chờ anh onl, mừng rỡ rồi lại tiu nghỉu.
Lắm lúc anh onl mà chẳng dám gọi, căn bản là mình hay suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng sợ là làm phiền anh.
Thế đấy, 3 tháng hè, cứ hí ha hí hửng là hè này sẽ được anh chăm sóc, được nghe anh hát, được tâm sự với anh, thế mà... con bé ức quá chỉ biết hét với cái màn hình: "Anh là đồ hứa lèo"
3 thàng hè của mình trôi cái vèo.
Bao lâu rồi không được nghe giọng anh? Nhớ lắm.
Lần cuối cùng xem WC của anh, anh cười thật tươi. Chắc anh không biết là nụ cười của anh đẹp thế nào đâu!
.
..
...
Kyu yêu quí!
Tớ là cô gái nhỏ, bước ra từ cái giếng, giờ đã lớn, nhưng vẫn chưa trưởng thành
cảm xúc của cậu khi tớ về? muốn biết lắm ^^
đọc phần trên đi nhé, tớ cũng chẳng hài lòng với cuộc sống của mình lắm đâu, nhưng ít ra cũng có niềm tin để cố gắng, nhỉ?
H tớ về với cậu mà cậu vẫn chui xuống địa ngục thì thật đáng giận đấy.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét